Bình thường hóa quan hệ Việt-Trung


Thích hay không thích vẫn nên gặp nước láng giềng thường xuyên. Vấn đề không phải là gặp hay không gặp, cười hay không cười. Vần đề là nội dung và bản chất của quan hệ là như thế nào.

Tôi biết rằng lần nào những lãnh đạo của Đảng hay Nhà Nước Việt Nam gặp những lãnh đạo của Đảng hay Nhà Nước Trung Quốc đều làm nhiều người Việt Nam còn rất băn khoăn, dù băn khoăn về những lý do khác nhau.

Hãy lấy những ví dụ khác. Chẳng hạn, Hoa Kỳ và Anh Quốc hay Hàn Quốc và Nhật Bản. Thường nói Mỹ-Anh có một ‘quan hệ đặc biệt.’ Nam Hàn và Nhật cũng có một quan hệ ‘đặc biệt’ nhưng ‘sự đặc biệt đó là phức tạp lắm vì những lý do lịch sử. Chúng ta cũng rất khó có thể biết nội dung của những trao đổi giữa những nhà lãnh đạo của Mỹ-Anh hay Hàn Quốc – Nhật. Đúng không?

Thế quan hệ ‘đặc biệt’ giữa Việt Nam và Trung Quốc cũng không thể tranh cãi được. Nhưng cũng có quan điểm là đến này quan hệ đó là quá đặc biệt. Khác so với những quan hệ sông phương khác, quan hệ Việt Trung có những khác biệt rõ ràng, như ai cũng biết. Khác biệt quan trọng ở đây là quan hệ lâu đời giữa hai đảng cầm quyền ở hai nước này. Nhưng, có lẽ sự khác biệt cơ bản hơn cả là vấn đề thiếu minh bạch.

Tôi biết hai đảng, hai nhà nước có mối quan hệ ‘đặc biệt.’ Nhưng trong tình hình mới cũng có thể lý luận rằng một quan hệ ‘đặc biệt’ là chưa khôn lắm. Muốn có mối quan hệ bình đẳng cũng có thể phải ‘bình thường hóa’ quan hệ Việt-Trung một cách làm cho nó xứng đáng với mối quan hệ giữa hai nước, hai nhà nước bình thường. Nâng cao khối lượng và chất lượng của thông tin về quan hệ. Làm cho dân Việt yên tâm hơn. Tôi không thích những lý thuyết âm mưu mà cũng thích minh bạch như mọi người.

Ngay thơ? Không. Ý mới? Không. Chỉ là ý trên đầu của tôi vào một buổi chiều trời mưa mà thôi.

Jonathan London (Xin Lỗi Ông Blog)

PS. Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam ngài Phạm Bình Minh sẽ sang Mỹ đầu tháng 10.

Advertisements